Chào gió…

Quê mình có 2 đặc sản mà có trong tên của nó “Gió như Phan, Nắng như Rang”. Nắng là thứ mà ở đâu trên đất nước này cũng có, không có gì đặc biệt. Ngoài ra, nắng còn làm mình đen da, nóng bức, dễ “nộ khí xung thiên” nên không thích bạn Nắng chút nào. Gió thì khát, gió thổi bay cái nóng, gió có lúc nhẹ nhàng điềm tĩnh như một “quý ông” lịch lãm, nhưng nhiều lúc lại mạnh mẽ và đầy gai góc. Có lẽ Gió giống mình, có lẽ cũng vì vậy mà mình thích gió. … More Chào gió…

Viết cho đứa bạn mà tao nể phục…

Cái nó gọi là nhà chỉ là 4 vách đất và cái mái lá. Cái nó gọi là nhà chỉ là để cho nó và ba mẹ nó có chỗ chui ra chui vào. Cái nó gọi là nhà cũng là nơi lũ chuột gọi như vậy. Cái nó gọi là nhà là nơi mà nắng thì chói mà mưa thì ướt. … More Viết cho đứa bạn mà tao nể phục…

Chiều cuối tuần nhẹ nhàng

Một cảm giác thân thương đến kì lạ. Những con tàu neo quen bờ chờ ra khơi, những con tàu từ xa chạy về, những đứa trẻ chơi đùa trên con đê,… Một bến cảng, nó là một bến cảng khi mà mặt trời đang sắp về ổ sau một ngày vất vả, một bến cảng bình yên của buổi hoàng hôn. Làm mình nhớ đến những bến cảng ở quê mình. Những kí ức về quê hương luôn chôn giấu ở nơi nào đó nơi con tim nhỏ bé, chỉ cần một chút “tác động của ngoại cảnh” là lại ùa về như nước lũ. … More Chiều cuối tuần nhẹ nhàng