“Tị nạn” trên quê hương

Sài-gòn, một ngày nhiều mưa cho dân Việt.

Hồi nhỏ thiệt nhỏ, có lần mình thấy ông ngoại bần thần nghe ca khúc ‘Xuân này con không về’ của Nhạc sĩ Nhật Ngân. Thuở ấy mình còn chưa hiểu hết cái nghĩa thiêng liêng của chữ ‘tết’ và của chữ ‘quê hương’ nên mình thấy lạ lẫm lắm. Mình hỏi ông ngoại :
“Ông ngoại có bao giờ tết mà không được về nhà như bài hát chưa?”
Ông ngoại trả lời: “Ông thì chưa nhưng bạn ông mấy đứa nhà xa tết đâu được về. Rồi mấy năm sau Mậu thân đứa nào cũng sợ VC bọn nó gài boom các thứ nên cũng nhiều đứa được điều ở lại để canh gác…”
Thuở ấy mình chỉ biết tết nếu không được ở “trong lòng” quê hương, một quê hương rất cụ thể là cái làng bé tí của mình, thì thật buồn, thì thật nhớ.

Lớn hơn một chút. Mình vào Sài gòn. Mình bắt đầu hiểu hơn cái thấm thía của quê hương, hiểu hơn cái long đong của sự nhớ nhà. Quê hương lúc này vừa cụ thể là cái phòng nhỏ xíu của mình. Cái phòng đầy mùi của sách vở, bóng hừng hực giữa trưa hè nhưng lách cách âm vang từ mái tôn khi mưa tới. Nhưng bất chợt… quê hương cũng lớn lao và dần “mất đi hình ảnh”. Lúc này, quê hương là tiếng chuông nhà thờ, quê hương là con đường mỗi sáng mình đi bộ đến nhà thờ, quê hương còn là… bữa cơm của bà ngoại hay tiếng càu nhàu của mẹ.
Có mấy hôm, chạy về nhà mà hình ảnh cái phòng nhỏ, bữa cơm thơm lừng hương gạo mới, hình ảnh ba mẹ cứ bừng bừng trong lòng mình. Thế là thấy ‘Thư xuân hải ngoại’ của Trầm Tử Thiêng thiệt là hay.

Ước gì giờ này mẹ đang ôm con trong lòng mà ru

Trầm Tử Thiêng – Thư xuân hải ngoại

Hôm qua, mình thấy được vài hình ảnh trên con đường ‘về quê’ của những người… đồng bào với mình. Có dân tộc nào gọi người chung một nước là ‘đồng bào’ không nhỉ? Bọn mình có chung một gốc tổ từ cha là giống hiên ngang của biển cả, mẹ là giống thánh thiên và uy linh của núi rừng. Dân tộc mình là sự kết tinh của muôn vàn tinh hoa của núi và biển. Ấy vậy mà cũng cái “giống tinh hoa” ấy đang lay lất giữa một trời khổ đau.
Mình chợt nhớ mấy câu của Nhạc sĩ Phạm Duy:

“Một ngày năm bốn, cha bỏ quê xa

Chốn đã chôn nhau, cắt rốn bao đời”

Phạm Duy

Một lần một triệu đồng bào miền Bắc đã bỏ lũy tre, đã bỏ đình làng và đã bỏ cả một đời để đi đến một vùng đất mới.

“Một ngày bảy lăm, con bỏ nước ra đi

Hai mươi năm là, hai lần con biệt xứ”

Phạm Duy

Một lần nữa gần 850.000 đồng bào vượt biên cập bến những nơi tị nạn. Con số này chưa bao gồm những người đã bị bắn chết khi vượt biên, bị hải tặc đánh giết, bị làm mồi cho cá mập.

“Giờ cha lưu đày ở ngay trên đất ta

Và giờ con lưu đày ở đây trên xứ lạ!”

Mình có lẽ phải đổi lời của nhạc sĩ Phạm Duy một tí vì chẳng có ai lưu đày trên xứ ta hết… nhưng chúng ta đang “tị nạn” trên chính đất nước của mình.


Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.