xếp chữ 18

Sài-gòn, 19.09.21.

ta tưởng mình vững chải
đến khi gió thổi bay hồn mộng mơ
mưa nhấn chìm cả kiêu hãnh
và nhung nhớ đè bẹp cả bình yên
ta cô đơn hay ta chỉ thèm bản ngã
thèm một ngày vươn vai mạnh mẽ
hay nhớ một ngày rong ruổi ngược xuôi
ta là ai giữa ngổn ngang của cảm xúc?

vị ẩn sỉ của Nisztche
có biết đánh vần chữ ‘đau ốm’
hay anh chàng lang thang trong Đêm trắng
có bao giờ yêu được những hình dung trong đầu mình
Amir của Người đùa diều
cứ lẩn quẩn trong đau thương của quá khứ
những người đàn ông không có đàn bà của Murakami
có bao giờ thèm 1 đêm mơn trớn vuốt ve
hơn là những vội vàng xác thịt?

ta một ngày bỗng thấy mình ốm-yếu quá
đến thở còn mệt
ăn còn chẳng nổi
chân lê bước nặng nề
vậy mà bao suy nghĩ cứ vẩn vơ hiển hiện
như thách thức sực mạnh của lí trí

tâm trí chợt yếu mềm trong một cơ thể ốm-yếu!


Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.