TỤC ngữ 18 plus [Phần 3]

Sài-gòn, 12.07.21 ( nhằm mồng 4 lần thứ 3 năm Covid đệ-nhị)

Đầu tiên, Khang cảm ơn mọi người vì đã dành thời gian đọc 2 bài viết vừa rồi về cùng chủ đề. Ban đầu, Khang chỉ hy vọng nó là tiền-đề để Khang viết về một chuỗi những bài phân tích về yếu tố tình-dục trong âm nhạc Việt nam, và mở đầu là 10 bài Tục ca của Ns. Phạm Duy. 2 bài vừa rồi là 2 bài có tượng đọc trung bình ít nhứt trong toàn bộ các bài của blog Khang. Nhưng Khang lại rất vui vì lần thứ 2 nhận được rất nhiều phản hồi, lần đầu là bài Mình và Phật-pháp , như vậy từ mọi người. Nào! Chúng ta cùng bắt đầu nhé!

Hình thức:

Tại sao viết Việt nam, Sài gòn… Mà không phải Việt Nam, Sài Gòn?
Chữ giòng, cãi vã, nhứt có sai chính tả không?

Đây là lối viết chánh tả theo quy tắc chánh tả của miền Nam Việt nam thời trước 1975 tại Sài gòn. Bạn có thể tìm thấy những lối viết này qua những tác phẩm văn chương thời kì này, hay trong chính những tác phẩm âm nhạc. Đương nhiên, trong thời gian 20 năm ngắn ngủi của thời kì Việt-nam Cộng-hòa vẫn chưa hoàn thiện hoàn toàn hệ thống quy tắc của chánh tả tiếng Việt, nhưng vẫn có nhiều nét thú vị và từ rất hay mà mình muốn giữ lại, hy vọng nó không phải là rào cản lớn đối với những bài viết của mình.

Có một điều thú vị Khang muốn chia sẻ nữa là: chữ nhứt và chữ giòng chỉ có trong chữ Nôm không có trong chữ Hán. Chữ Hán thì có chữ nhất.

Tiểu kết và Kết luận trong bài của anh có khác nhau không?
Thô tục, thô bỉ, tục tĩu khác nhau như thế nào?

Trong bài viết TỤC ngữ của mình, Kết luận mình dùng chỉ để chỉ suy luận tổng kết toàn bộ sau 2 bài viết. Còn Tiểu kết là cái kết luận nhỏ sau mỗi phần.

Còn về từ thô tục, thô bỉ và tục tĩu:

  • Thô tục: Chữ thô có nghĩa là thiếu tinh tế, sơ sài, còn chữ tục nghĩa là đại chúng hóa, được phổ biến trong dân gian. Vậy ở đây hiểu nghĩa từ “thô tục” là cách nói được nhiều người dân xử dụng và có hướng vụn về, thô kệch. Ban đầu, mình muốn dùng từ thông tục nhưng sau đó muốn vần với chữ thô bỉ nên quyết định đổi sang thô tục, dù nghĩa của chữ này có phần tiêu cực hơn thông tục.
  • Thô bỉ: Chữ bỉ có nghĩa là khinh rẻ, coi thường.
  • Tục tĩu: tục một cách quá đáng và lộ liễu, trắng trợn.

Nội dung:

Tại sao làm-chuyện-vợ-chồng lại thiêng liêng? Nếu thiêng liêng tại sao vẫn tục tĩu?
Làm-chuyện-vợ-chồng có tương đương với từ intercourse?

Từ làm-chuyện vợ-chồng thiêng liêng vì bản chất từ ấy chứ không nói riêng về hành động làm-tình. Chuyện mà vợ chồng làm với nhau, chứ không phải làm một cách tùy tiện.

Còn về chuyện tại sao thiêng liêng lại vẫn tục tịu thì theo nhà nghiên cứu ngôn ngữ học Anh Vũ: “Có thể vì cơ quan sinh dục nằm gần với cơ quan bài tiết, nên chuyện ngành bị đánh đồng với sự nhơ nhớp.” Đương nhiên đây cũng chỉ là một giả thuyết. Theo mình cũng có thể hiểu rằng: vì đây là một hành động thiêng liêng nên khi bị đem ra làm một cách không kính cẩn thì thành ra lại tục tĩu hay xấu xa, trong Ki-tô giáo gọi là “Phạm sự thánh”. Thí dụ: hành động rước mình thánh Chúa (cái bánh trắng sau khi truyền phép thì Ki-tô giáo tin thật đây là Mình máu Thánh Chúa) của một người tín hữu kính cẩn và tuôn thủ luật của giáo hội thì được cho là 1 hành động thiêng liêng. Nhưng cũng cùng là hành động rước mình thánh Chúa đối với 1 người tín hữu đang có tội trọng, hoặc một người không tôn giáo muốn ăn thử cho biết thì nó lại là hành động xấu và có tính xúc phạm Tình thánh Chúa. Bản chất Mình thánh Chúa vẫn là vật thánh, nhưng thành hành động của người đón nhận nó có thể “thánh thiện” hoặc “tội lỗi” tùy vào tình trạng của bản thân người đón nhận.

Mình có tra intercourse trên từ điển Oxford Learning Advance thì nó chỉ đơn thuần là “giao hợp”, từ gốc của tiếng Latin cũng chỉ có nghĩa là “mối quan hệ ở giữa”. Thì không thể nào đồng đẳng với từ làm-chuyện-vợ-chồng được.

Tại sao không phân tích “hiện tượng dùng mấy từ đó thay cho tên gọi như “thằng cu” hay “cậu ấm” dùng để gọi con trai? “Thằng cu” có giống “con cu” không? “Cậu cấm” có giống ăn no mặc ấm không?

Thật ra nếu đưa tất cả mọi thứ liên quan đến khái niệm sinh-thực-khí (cơ quan sinh dục) hoặc chuyện tình dục vào thì bài của mình sẽ còn thiếu khá nhiều. Thí dụ: các lễ hội ở Việt, các câu chửi ở Việt nam (có hôm nào mình sẽ viết một bài về cách người Việt chửi nhau. Nó cũng phản ảnh nhiều nét văn hóa đặc trưng của người Việt.),… Nên mình xin phép giới hạn ngắn lại. Bởi mục đích ban đầu cũng là vì muốn tìm hiểu nhạc Phạm Duy hơn là đi sâu vào những từ ngữ này.

Về “thằng cu” thì mình không tìm ra được chữ nguyên nghĩa. Nhưng trong từ điển Hoàng Phê (1988) thì có ghi:

  • (Thông tục) dương vật của trẻ con.
  • (Khẩu ngữ) đứa con trai còn bé.
  • (Khẩu ngữ) từ dùng kèm sau một số danh từ chỉ người để gọi thân mật người nông dân có con trai đầu lòng còn bé

Về thứ nhứt và thứ 2 thì nghĩa tường minh. Riêng nghĩa thứ 3 thì xin chú thích thêm: Người Việt nam xưa, đặc biệt là làng quê Bắc Trung bộ có thói quen hay kêu tên thay con. Cũng vì vậy mà nhiều người phụ nữ sau khi có con thì gọi chồng mình là thầy em. Hay sau này hay gọi kèm tên con: Ba thằng hai, ba thằng Khang…

Về “cậu ấm”

  • Cậu lại không có âm trong âm Hán, mà chỉ có trong tiếng Nôm. Âm Hán có chữ “cữu”. Chữ cậu có nhiều nghĩa, nhưng nghĩa trong câu này là: “từ dùng để chỉ hoặc gọi người con trai còn nhỏ tuổi, thường với ý mến trọng”
  • Ấm có người hay đùa bảo là “cái ấm chè, ấm nước” vì con trai cũng có cái vòi như ấm nước. Nếu thật sự như vậy thì hơi nguy hiểm, vì cái vòi của con trai có vẻ “lúc lên lúc xuống” không thuận tiện cho việc châm nước. Hoặc gặp mấy cái “vòi” “kích-cỡ-ngoại-thường” như vòi của Khang thì chắc hao nước lắm…. Đùa chút thôi. Nhưng chữ ấm ở đây không phải có cái vòi, cũng không phải trong “ăn no mặc ấm”. Từ ấm có nghĩa là: “Ân trạch của cha ông để lại cho con cháu.” hoặc “che chở”
  • Vậy nghĩa của cậu ấm là người con trai được nhờ phước đức của cha ông để lại, hoặc là người con trai được che chở, yêu mến.

Chưa có “trải chiếu” hay “trải nhiều chiếu” nên dừng ở chỗ phân tích ngữ nghĩa? Trải rồi thì sẽ nhìn vấn đề thoải mái, nhẹ nhàng hơn chẳng? Hay là em cố tình để ngỏ vài chỗ nhạy cảm cho người đọc tự cảm nhận?

Vấn đề hổng phải là chưa trải hay trải nhiều, vấn đề ở chỗ đây là bài viết tiền đề để mình bước vào phân tích những ca-khúc Việt nam có hình ảnh tình dục, và đặt biệt là 10 bài Tục ca Phạm Duy. Nên mình không muốn đưa quá nhiều ý kiến cá nhân mình vào. Mình muốn giữ bài viết đầu tiên thật khách quan, thật trung lập. Để sau đó, mình có thể thoải mái đưa ý kiến mình vào vì mình đã tìm hiểu rất kĩ chủ đề này, lãnh vực này trước khi vào phân tích.

Còn muốn biết mình trải hay chưa thì thử sao các bài phân tích sau của mình nhé!!

“Nhựa nõ”, “nhựa ra tay” là của trái mít là từ bên đàng gái, hay từ đàng trai?

Đây là vài dòng suy nghĩ của Chú Hai mình, mình thấy khá hay vì là gốc nhìn của một người đàn ông trưởng thành, có gia đình nên mình đã xin chú Hai được ghi lại trong bài này:

Nhựa nõ chắc chắn là tinh trùng của nam. Cây cọc đóng cùi mít là đúng thực tế cần thiết để giữ cho mít chín. Nhưng Hồ Xuân Hương mạnh bao hơn, bà dùng . thì như tên. Bà thay đổi công cụ sử dụng nhưng mục đích cuối cùng là mạnh bạo. Cho thấy Hồ Xuân Hương là mẫu người giống Võ Tắc Thiên, nhưng vì phong kiến nên bà không có điều kiện thể hiện hết sự ham muốn của một người phụ nữ. Do đó, bà dùng ngôn từ để thể hiện dục vọng mạnh mẽ của bà.

Chú hai Phong.

Cũng có một quan điểm khác từ bồ-nhí của mình cho rằng:

Nhựa ra tay là nước nhờn từ người phụ nữ. Có thể ý của Hồ Xuân Hương là anh đừng dùng tay (handjob) nữa mà dùng của anh đi.

Người tình năm-trăm… à người tình trăm-năm chớ.

Cả hai mình thấy điều thấy đều có sự hợp lí nhứt định. Nhưng điều rõ ràng nhứt giữa một người đã có kinh nghiệm lâu năm trong đời sống gia đình và cả một bạn trẻ là đều thấy được khát khao dục vọng trong chính ngôn từ của Hồ Xuân Hương.

“Luận về không hay có”

Chị lật qua lật lại vẫn nghĩ ý của tác giả: Nói cái gì lớn lao, triết học dong dài thì việc sống và tận hưởng những hương vị của giây phút hiện tại vẫn thích hơn.

Thật ra khi đề cập đến thơ của Nguyễn Đức Sơn, mình rất ngại phân tích, phần lớn vì Phật-học của mình chưa đủ để hiểu hết từng từ, từng chữ của ông. Nên mình mới mượn lời của thiền sư Thích Không Hạnh.

Mình hoàn toàn đồng ý với nhận định của bạn. Muốn chia sẻ thêm chút ý nghĩ của chú hai mình về mấy giòng của Nguyễn Đức Sơn:

Tư tưởng ông ấy suy nghĩ tại sao ông trời lại để con người ham muốn cái chỗ bẩn nhất? Dòng giống cũng được truyền lại từ cái chỗ dơ bẩn ấy. Đôi khi đó lại là cái cà khịa của những suy nghĩ lớn cố đi tìm cách giải thích nhưng không thể giải thích và thế là dùng cái gì xấu nhất để diễn tả cho cái đẹp.
Vậy cái gì xấu hơn cức-đái đâu?
Cái hay ở đây là ông ta nói những từ mà người đời nghĩ là thiếu văn hóa hay tục tiểu nhưng lại diễn tả được cái nhân văn mà người thường thì ai cũng phải trải qua..

Chú hai Phong.

Cảm ơn mọi người đã theo dõi hết chuỗi bài dài dòng này. Hẹn gặp mọi người vào bài viết chính về Tục ca của Phạm Duy sắp tới nhé.


Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.