Chuyện về quê ăn tết

Phan-rang, 10.02.21.

  1. Hồi trưa đưa bà vào Phan-rang khám bệnh. Mình đứng ngoài đợi bà thì giựt mình quay qua hỏi chú bảo vệ: “Chú ơi! Sao ở đây người ta đi biển số 85 nhiều quá. Giống quê cháu nè.”
    Chú bảo vệ dễ-thương trả lời: “Mày ở Sài gòn ra hay ở Biên hoà về?”
    Mình chợt nhớ mình đang đứng ở đất Phan rang luôn 😂😂😂
  2. Hồi nhỏ có 1 con đường về nhà siêu ngắn, nhưng mình không bao giờ đi vì đường rất nhiều chó mà 2 đầu lại được ngăn bằng hàng rào kẽm cũ nên khó chạy. Đành phải đi con đường vòng đi bộ mất gần 10 phút. Thế là sau gần 10 năm, mình quyết định sẽ đi lại con đường ngắn-ngủn ấy. Vẫn là đường đất cũ, vẫn là 2 hàng rào kẽm cũ, vẫn là hơn chục con chó ngắm-nghía mình và con tim nhỏ bé của mình vẫn đập liên hồi. Sau khi mình đi gần xong con đường, một ý nghĩ táo bạo nổi lên. Mình tính toán vận tốc và độ dài từ mình đến cái hàng rào kẽm ra khỏi đường đó, so sánh với vận tốc của mấy con chó và ra được quãng đường an toàn nhứt để… chọc chó mà mình vẫn chạy kịp. Thế là mình quay lại nhìn tụi chó, giậm chân và nhảy lên. Bọn chó như phản xạ, sau khi giựt mình thì điên cuồng lao vào mình. Tiếc là sau 12 năm học phổ thông, một đứa không được gì ngoài học giỏi đã tính chính xác quãng đường để đào thoát lũ chó. Ra là chọc chó cũng vui phết. Gửi tuổi thơ… lần đầu chọc chó.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.