Hè tuổi 24. [Phần 2]

Sài-gòn, 23.08.20.

Vài mảnh kí ức còn sót lại và mình ghi chép lại một phần của tuổi trẻ.

Khoảnh khắc 5

Chỉ có mình mình trong khu đất mênh mông của ICISE. Mình hít một hơi chầm chậm để cảm nhận chiều buông xuống trên mảnh đất này. Minh im lặng để nghe tiếng gió kẽo kẹt tre đưa, nghe tiếng đàn gà phành phạch vỗ cánh tìm thức ăn, nghe dàn hòa ca mùa hạ râm ran của những chú ve giấu mặt, nghe cả từng nhịp tim mình đang đập…

Ánh sáng lịm dần và nhường chỗ cho bóng đêm huyền dịu.

ICISE đêm dần buông.

Khoảnh khắc 6

Trước mắt mình là một dải-lúa vàng ươm, bát ngát đến tận cuối chân trời. Theo cách nói của nhà báo Đinh Đức Hoàng là: “một avatar (ảnh đại diện) rất Việt-nam.” Những cành lúa nặng trĩu làm cho mình nhớ đến câu:

“Sông sâu tĩnh lặng, Lúa chín cuối đầu.”

Ở cánh đồng vàng ươm bao phủ lấy tu viện cổ kính có tuổi đời hơn 3 thế kỉ. Đối diện là lòng sông sâu, cứ lặng lẽ mà khi vơi lúc đầy. Có lẽ vì vậy mà Tu viện mang tên là Làng Sông, theo như một soeur giải thích là vì nằm kế bên con sống lớn của tỉnh Bình-định.

Tu viện cổ kính và yên tĩnh, nghiêm trang và ấm cúng. Từ ngôi thánh đường có phong cách kiến trúc Tây-ban-nha đến dãy nhà mang hơi thở của nước Pháp. Nhưng lại mang trong lòng là một dải-văn-hóa Việt. Hàng cây cổ thụ hơn 127 năm tuổi có lẽ đã chứng kiến ít nhiều trận boom tàn phá, hay cũng chứng kiến đức-tin và tình-yêu của con người nơi đây.

Mình đang đứng ở cái nơi mà hơn 300 năm trước, từng quyển sách được in bằng chữ-quốc-ngữ ra đời. Nơi đây là xưởng in chữ quốc ngữ đầu tiên ở Việt nam. Là cái nôi của một “thứ-văn-hóa” được lưu truyền và xử dụng tới tận hôm nay.

Mình và đoàn tham quan rời khỏi tu viện và chạy ngược lại hướng đồng lúa. Mình đang đi về phía của sự hiện đại… hay mình lại chạy ngược về quá khứ…

Hà Huy Cường – Dải-lúa

Khoảnh khắc 7

Đêm vừa buông trên thành phố Quy Nhơn. Phố xá vừa sáng đèn và hàng quán vừa được bày biện. Mình chạy men theo con đường biển để ngắm sự mênh mông của biển cả rồi nhìn lại sự chật hẹp của phố phường, mình tận hưởng cái âm thanh đôi khi ồ ạt nhưng cũng đôi khi điềm tĩnh của những con sóng… rồi giựt mình với những bản nhạc từ quán xá bên kia đường.

Gió nhè nhẹ chạy theo mình trên con đường như vô tận. Mình cũng ước gì khoảnh khắc ấy là bất tận… để mình có thể tận hưởng hết yên bình của đất trời.

Khoảnh khắc 8

Mình vừa từ ngôi làng Pháp-quốc giữa đất Việt về. Ngôi làng nhỏ được các soeur Pháp đến để xây dựng và giúp đỡ những người bệnh phong-cùi. Trong đó có thi sĩ Hàn Mặc Tử:

Hôm nay còn một nửa trăng thôi
Một nửa trăng ai cắn vỡ rồi!
Ta nhớ mình xa thương đứt ruột!
Gió làm nên tội buổi chia phôi!

Hàn Mặc Tử – Một nửa trăng.

Mình cảm nhận được một không gian của tình thương… một tình thương vĩ đại chỉ có thể khởi-xuất từ Thượng đế. Một tình yêu “đem” những người phụ nữ chân yếu tay mềm từ trời Âu sang tới trời Á để phục vụ. Nếu có ai hỏi mình Thiên Chúa ở đâu… Thì thưa Thiên Chúa đang ở đây, kế bên mình, kế bên các Soeur, ở giữa những người phong-cùi.

Đây, thi sĩ của đạo quân Thánh giá
Nửa đêm nay vùng dậy để tung hô
Để sớt cho cả xuân, xuân thiên hạ
Hương mến yêu là lộc của lời thơ

Hàn Mặc Tử – Nguồn thơm.
Giàn-hoa-giấy đối diện phòng Hàn Mặc Tử.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.