Hè tuổi 24.

ICISE – Quy-hòa, 02.08.20.

Thế là bắt đầu mùa hè tuổi 24 với những khoảnh khắc chẳng thể gọi tên…

khoảnh khắc 1

Có lúc mình cần một khoảng lặng! Giữa những tiếng cười của trường hè, những lời cảm ơn không ngớt hay tiếng nhạc vang vang. Trong một căn phòng sang-trọng và đẹp-đẽ, khung cảnh trang-trọng và đầy-cảm-xúc. Chợt thèm chút tỉnh lặng của nội tâm.

Mình có một tách trà và một cái bàn. Mình trốn ra một góc với thiên nhiên. Mình thở chậm lại và nghe ít hơn. Mình tách ra khỏi đám đông xao-động.

Có tiếng ve râm-ran giữa trời hè xanh-ngắt. Màu xanh ngọc bích của bầu trời pha lẫn với màu xanh lá của những cây dừa ngay-hàng-thẳng-lối. Có làn gió phả nhè-nhẹ vào da thịt mình. Có sự thinh lặng để nhìn vào bên trong.

khoảnh khắc 2

Mình đi dạo trên bãi biển sau của ICISE. Mình đi chầm chậm để cảm nhận sức nặng của mình “dồn” lên mặt đất mẹ. Từng bước chân trần làm cho mặt cát lún xuống, làm cho mình thấy chao đảo và thấp hơn một-khoảnh-khắc trước đó. Nhìn xuống chân… mỗi bước chân làm cho nước “tỏa” ra xung quanh như một vầng hào quang tỏa ra từ từng bước chân trần. Nước “rút” dần theo vầng hào quang ấy.

khoảnh khắc 3

Mình thấy có cái bao ni-lông trên bờ biển và…tình cờ mình thấy một bạn nam đang đi nhặt rác. Mình và bạn cùng đi nhặt những bao ni-lông, ống hút, vỏ hộp đồ uống trên bờ biển hay dưới lớp đất của mặt nước biển kia.

Chỉ ngồi trong căn nhà sang trọng kia với đầy những dự án to lớn để cứu môi trường và chỉ thế thôi thì cũng chẳng cứu được trái đất hay môi trường. Nhưng nếu cũng chỉ 2 đứa mình nhặt rác thôi thì cũng chẳng thể nào giúp nổi ai. Ước gì từ bàn giấy, những project hay planning bước ra đời thực để “trái đất này là của chúng mình….”

khoảnh khắc 4

Mình leo lên một ngọn đá cheo leo và gập ghềnh. Tháo mắt kính ra và bắt đầu cảm nhận xung quanh. Tất cả mọi thứ thư quyện vào nhau. Trước mắt mình, không còn là những hình ảnh cụ thể của vật gì hay người nào, chỉ còn lại những “mảng”. Là một mảng trời xanh rì với những đám mây trắng trôi bồng bềnh. Là một mảng biển như tấm gương soi khổng lồ đang phản chiếu màu xanh của khung trời, những gợn sóng nhấp nhô là những đám mây xôn xao. Là một mảng xanh mướt của hàng cây, của khu rừng xanh rờn bất tận tới phía bên kia đồi. Những cái-chấm-người li ti trong làn nước, những cái-chấm-người li ti trên bờ biển và một cái-chấm-người li ti đang theo dõi những cái-chấm-người từ đằng xa xa… là mình. Mình phóng tầm mắt ra xa hơn về phía đường chân trời của “mảng” biển xanh và chiếc cầu vòng xuất hiện, thật đặc biệt và nổi bật giữa một bầu trời xanh lơ đễnh.

Nắng dịu dàng dần, nhường chỗ cho màn đêm huyền dịu.

ICISE 2020.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.