Sài-gòn và em…

Sài-gòn, 07.01.20.

Dear C,

Một buổi chiều cuối năm, anh loay hoay với bộn bề công việc, với bao lo toan của học hành… và rồi anh gặp em.

Đó là một buổi chiều mà mặt trời bắt đầu lặng ngoài cửa sổ, vài tia nắng đi qua ót của em, xuyên qua tóc chiếu thẳng vào ánh mắt của anh. Tiếng nhạc nhẹ nhàng càng tôn lên một màu hồng pha chút cam của bầu trời Sài gòn. Em chỉ ra ngoài và mỉm cười… “Nó lạ lùng nhỉ!” Trời Sài-gòn lại có hôm hồng đến thế.

Đó là cái hôm anh gặp được em. Cái hôm mà đôi mắt anh không dám khép vì sợ để lỡ hình ảnh nụ cười của em. Cái hôm mà đôi môi anh chỉ muốn mím chặt, để đôi tai anh có thể nghe rõ từng nhịp tim và hơi thở em. Cái hôm mà con tim rạo rực làm cho anh tưởng chừng cái khoảnh khắc ấy là vĩnh viễn. Em sát bên anh và anh kề bên em.

Em bắt đầu câu chuyện với những bức ảnh, thứ mà anh thích sau âm nhạc. Nhưng có thứ gì đó sau những bức ảnh của em, đó là những câu chuyện, thứ mà anh muốn lắng nghe. Em bắt đầu với chiều dài đất mẹ, với những nơi em đã qua, với những cảm xúc mà anh đã từng tưởng tượng một ngày nào đó anh đạt được. Anh choáng ngợp trước những cảm xúc của em, anh choáng ngợp trước những câu chuyện của em, anh choáng ngợp trước em, điều mà rất ít khi anh chạm tới. Từng bức ảnh là từng câu chuyện, những đường thẳng song song, những tỉ lệ 1/3, những góc cận,.. hình như mỗi bức hình của em đều quen thuộc với anh, những cảm xúc của em cũng thân quen đến một cách kì lạ… Đó là những góc mà anh thích nhứt trong nhiếp ảnh, đó là chính cảm xúc khi anh nhìn vào bức ảnh, đó là… một điều gì thật đặc biệt anh không thể diễn tả bằng lời… có lẽ vì vậy mà người ta cần tới những bức ảnh… nơi kết thúc của văn chương không chỉ là âm nhạc, mà còn những tấm ảnh và cõi lòng của em…

Em bắt đầu kể về người sếp mà em ngưỡng mộ… À ra là em có một idol để phấn đấu. Em kể về người ấy với tất cả kính mến, với tất cả chân thành… À ra là em có một mục tiêu thật cao để phấn đấu hay chiến đấu. Em là người sống có lý tưởng. Có thể em không yêu công việc của mình, nhưng em thấy được lý do để em làm công việc ấy.

Em bắt đầu kể về vài đêm như buổi chiều hôm nay… À ra là em cũng là một người thích tận hưởng cuộc sống… anh cũng vậy. Có thể kiếm được tiền thì rất vui, nhưng nó có vui bằng việc nhâm nhi một ly side car bên cạnh một người thú vị như em không nhỉ? Có thể ngập lặng trong công việc thì tuyệt vời, nhưng nó có tuyệt vời bằng chuyến đi Đà lạt – Nha trang – Phan rang – Phan thiết – Sài gòn của em không nhỉ? Em nói đúng “Mình chỉ sống có một lần và Mình chỉ có một lần để sống”.

Rồi đầu em tựa sát vào vai anh. Hơi thở ngắn, đứt quãng của em làm anh không dám thở mạnh. Sự ấm áp của em làm làn da anh nóng rang. Anh ước gì khoảnh khắc ấy dừng lại, để mùi hương của em lưu lại mãi trên cái áo anh đang mặc, hình ảnh em khắc ghi thật rõ trong con ngươi của anh và em sẽ mãi nằm trong trái tim anh.

Hôm nay, Sài gòn dễ thở với anh hơn em ạ! Sài gòn cho anh vài ngày để ngắm nhìn vẻ đẹp kiêu sa của người phụ nữ son sắt là “nàng”… Sài gòn cho anh cơ hội để nhớ đến em… Dù khi vừa bắt đầu, câu chuyện của anh đã kết thúc. Nếu lại một lần nữa, anh sẽ vẫn gặp em ở cái nơi ấy, để tâm hồn anh vài hôm thẩn thờ, để tâm trí anh bây giờ còn vương vấn… Để sau một thời gian hơi-dài anh biết rằng con tim mình vẫn biết rung động.


Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.