Mắt biếc, Ngạn và mình…

Sài-gòn, 06.01.20.

Coi “Mắt biếc” được cả tuần rồi mà nay mới thi xong, có thời giờ ngồi lại để định thần xem mình vừa trải qua một năm như thế nào. Điều đầu tiên có lẽ phải viết xuống là về bộ phim này. Vẫn như thường lệ, đây không phải là bài review phim, nó là những cảm xúc của cá nhân mình, nên nó sẽ là những vết cắt chẳng đầu chẳng đuôi… đi nào…

Nhạc phim:

“Ca khúc” mình thích nhứt phim là “Từ đó”. Lời ca khúc này như một áng thơ được dệt nên từ hàng vạn kí ức của một thời tuổi trẻ. Giai điệu bay bổng hồn nhiên như một bản thánh ca. Tiếc là bản phối trong phim vừa đủ “đặc tả” sự hồn nhiên và đơn sơ của tâm hồn Ngạn. Chưa đẩy được ca khúc đi lên. Hy vọng có dịp được phối bài ấy cho dàn nhạc hoặc hợp xướng. Các bài còn lại khá hợp với phim, nhưng mình không ấn tượng mấy.

Nhạc-phim: lúc đầu nghe nhạc cứ nghĩ là của anh Tuấn Bách viết, thiệt sự rất vui vì phối khí của anh lên tay hẳn, hòa âm tuy khá đơn giản nhưng sạch sẽ và thể hiện vừa vặn ý tưởng bộ phim. Nhưng ngồi tới cuối phim mới biết âm nhạc của Mắt biếc do “Christopher Wong”, một nhạc sĩ mà mình rất ngưỡng mộ viết nhạc. Mình còn nhớ rõ cái cảm giác “ớn lạnh” khi nghe “Thằng cuội” được dàn nhạc chơi và guitar đệm trong “Tối thấy hoa vàng trên cỏ xanh”, hay những sound track làm mình bật khóc trong “Vượt sóng”… Nhưng “Mắt biếc” làm cho mình hơi thất vọng.

  • Hòa âm cả bộ phim hầu như đều là những mảng màu rõ ràng của cổ điển. Mình đã có chút gì đó hy vọng là khoảnh khắc Ngạn bước lên tàu sẽ có một chuỗi những hợp âm giảm, giống như chính tâm hồn của Ngạn, chao đảo và chẳng có điểm bám, điểm dừng. Phối khí cũng vậy, sạch sẽ và an toàn đến mức mình chẳng nhớ được gì khi bước ra khỏi rạp.
  • Ca khúc chủ đề (mình không biết nên gọi thế nào nữa): “Có chàng trai viết lên cây” xuất hiện “đầy-đủ”(hiểu nghĩa đen) ngay từ đầu phim. Chẳng hiểu sao giữa cái cảnh vui tươi của đồng quê, giữa hình ảnh chàng Ngạn chở Hà Lan đáng yêu, xinh xẻo ấy có cái gì buồn hay khắc khoải chăng… Hay đạo diễn âm nhạc đang muốn miêu tả một tương lai không tốt đẹp cho cặp đôi tuổi nhỏ? Không hiểu thiệt sự! Vì nếu như vậy thì mình sẽ chọn một khúc nhạc vui tươi nhưng có một hợp âm buồn làm cho có sự chùng lại.
  • Toàn bộ mối liên kết của nhạc phim, Có chàng trai viết lên cây, xuất hiện ngay những phân cảnh đầu. Mình đã ước gì Nhạc sĩ chỉ dùng Một yếu tố âm nhạc của ca khúc để phát triển thôi. Rồi cứ mỗi đoạn thêm một yếu tố, đến cao trào là khi chàng Ngạn bước lên tàu, ca khúc vang lên một cách đầy đặn nhứt… Ôi, những mảng cảm xúc được góp nhặt và đẩy lên mạnh mẽ.

Trà Long:

Con gái Việt nam không có tên là “Rồng”. Vậy chữ “Long” này nghĩa là gì? Mình đã suy nghĩ rất nhiều và cuối cùng là tra ra câu trả lời, đầy không phải là điều tác giả khẳng định, nên mọi người không cần phải tin mình, nhưng đầy là điều mình tìm được:

  • “Trà” từ điển Hán Việt có một nghĩa(ý là có nhiều nhưng một nghĩa mình thấy hợp lý) động từ là: Xoa, xát, bôi, đắp (Tiếng Việt hiện đại mình phát âm là “Chà”)
  • “Long” từ điển Hán Việt có vài nghĩa mình thấy hợp lí: đầy, nhiều, dày(tính từ); sâu, thắm thiết(tính từ); tôn sùng(động từ); làm cho thêm(động từ).
  • “Trà Long” theo trí hiểu của mình là một con người sống trong tình cảm thắm thiết, chìm trong yêu thương, làm cho yêu thương nhiều hơn.

Trà Long trong trí Ngạn thực chất là hình ảnh của một Hà Lan thời tuổi trẻ, một nhân vật không có thật, hay đúng hơn là một hình ảnh quá khứ được “cụ thể hóa” hay “sống động hóa” bằng một con người, có sự lớn dần theo thời gian. Trà Long không phải Trà Long, Trà Long là một Hà Lan “lần-nữa” của Ngạn.

Trà Long trong trí Hà Lan thực chất là hình ảnh quá khứ lầm lỗi, mà chính Hà Lan cũng khẳng định trong đoạn gần cuối bộ phim.

Lúc đọc truyện, mình không thấy rõ yếu tố này, nhưng khi xem phim, mình mới bắt đầu câu hỏi “Liệu Trà Long có phải là nhân vật có thật?”. Trong nghệ thuật châu Âu, có một loại motif nhân vật xuất hiện thường xuyên trong tác phẩm nghệ thuât, nhưng cuối cùng người xem mới biết được nhân vật đó chỉ là biểu tượng cho một thứ gì đó…

Trà Long là quá khứ. Một quá khứ đầy ấp yêu thương, một quá khứ mà Ngạn hằng ôm ấp. Một quá khứ lỡ lầm, một quá khứ dày vò Hà Lan từng ngày.

Ngạn và mình…

Ụa Ngạn thì liên quan gì tới mình?

Ngạn là con người sống trong quá khứ. Anh ôm quá khứ với cô gái Hà Lan năm lên 7, dù a đã 37…

Ngạn là bỏ lỡ, Hồng chỉ vì một hình ảnh trong quá khứ…

Ngạn chỉ cần được ngắm bông hoa tím, được chạm vào cái hơi thở của mẹ thiên nhiên, được nghêu ngao hát mấy câu là đủ để thấy hạnh phúc…

Ngạn sợ ngày mai…

Mình cũng vậy… Mình ôm chầm lấy một bóng hình thoáng qua trong quá khứ, để rồi đánh mất một con người nào đó yêu thương mình. Mình sợ ngày mai, mình chỉ muốn sống cho ngày hôm nay. Mình muốn ôm cả “đất-mẹ” vào lòng. Mình thèm cái bình mình trong hơi sướng, thèm nghêu ngao câu hát chẳng đầu chẳng đuôi để hoài niệm về một tình yêu hơn là bước vào một tình yêu…

Hình ảnh cuối phim cũng chính là hình ảnh mà mình từng đối mắt…

Đối với mình, Ngạn chẳng đi đâu cả, Ngạn khóc vì phải bước ra khỏi cái quá khứ mà cậu ấy tưởng là đẹp đẽ để sống với thực tại…


Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.