Đà-lạt có phải một danh từ?

Sài-gòn, 04-07-18.

Hồi nhỏ thiệt là nhỏ, chẳng biết nơi nào khác trừ Cà-đú, cái làng nhỏ xíu xìu xiu là quê của mình. Lơn hơn được chút thì biết thêm được Sài-gòn vì hè nào cũng vô đó ở cả tháng. Rồi sau này biết thêm được một nơi gọi là Đà-lạt.

Đà-lạt thuở nhỏ:

  • 12400680_1675066242740454_2477396129465150008_n.jpg
    Dì Uyên (Hình chưa xin phép nên đừng ai tố cáo nhé!)
  • Là nơi có dì Uyên ở đấy. Dì học Đại học Đà-lạt. Mà dì Uyên xinh gái lắm luôn. Nên không biết tự bao giờ mà cứ mặc định trong đầu là Đà-lạt là nơi có những con người xinh đẹp.
  • Là chốn mà mỗi mùa hè được Legio Mariae, một hội đoàn mà hồi nhỏ mình tham gia, chọn là điểm đến. Thế là hè nào cũng đi Đà-lạt với bạn bè và anh chị. Mà mỗi khi đi Đà-lạt, lúc nào cũng ghé Bảo-lộc để đón mấy bạn hoặc mấy chị đi tu ở dòng. Ôi! Mỗi khi bước vào dòng là như cả một thế giới xinh đẹp hiện ra trước mặt, chị nào cũng xinh cũng thánh thiện và nhẹ nhàng, mà hồi nhỏ có biết Bảo-lộc là chi mô, vậy là quy định luôn cứ ở Đà-lạt là người xinh đẹp.
  • Rồi cũng nhờ Legio Mariae, mà mình được đi đến nhà thờ Domain, chợ Đà lạt, dòng Don Bosco. Rồi mình phát hiện ra, không chỉ người Đà-lạt mới đẹp đâu. Đà lạt cũng xinh đẹp lắm đấy nhé!

Rồi bớt lớn hơn một chút:

Được bà Lan dẫn cả nhà đi Đà-lạt chơi. Lần này thật đặc biệt vì đi với gia đình nên được vui chơi và đến những nơi thật lạ kì mà chưa bao giờ được đến:

  • Đà-lạt là cái Thung lũng tình yêu đấy. Không bao giờ quên được cái “sự cố nhớ đời” mà một đứa con ngoan trò giỏi như mình gặp. Nhưng không kể đâu, hãy để một chút gì đó thật đặc biệt cho gia đình của tớ. Thế là bị chọc mấy năm liền luôn nè.
  • Đà-lạt là cái nơi mẹ mình rất thích, vì ở đó có nhiều hoa. Mà mẹ thì thích hoa lắm nhé. Mẹ cắm hoa đẹp lắm nữa.
  • Đà-lạt là cái cảm giác mát mẻ mà một đứa con “nắng gió” khao khát.
  • Và Đà-lạt chợt hóa thân thành nổi cô đơn của một cậu bé lớp 6 khi đi dạo chợ đêm với cả gia đình.

Lạ thật, chẳng biết tại sao mà đi với cả gia đình giữa chốn chợ đêm náo nhiệt mà mình cứ cảm giác gì lạ lắm, đặc biệt lắm, thứ cảm giác mà một cậu bé chưa bao giờ cảm nhận và gọi tên… Để đến hôm nay khi ngồi viết lại những cảm xúc ấy thì mình mới gọi được nó là “sự-cô-đơn”. Vậy là sau cái lần ấy, quyết tâm phải đến Đà-lạt một lần nữa. Lần nào đấy đến với Đà-lạt sẽ không đi đông đút như những lần trước.

Và cứ thế…

Gần 7 năm trời, không còn đi Đà-lạt nữa.

Chẳng thèm nhớ, chẳng thèm nghĩ.

Chợt… cũng vào thời điểm này 2 năm trước. Ngồi mơ hồ nhớ về cái chốn nào ấy… để rồi viết xuống nổi nhớ như chưa từng quên… Sài-gòn nhớ Đà-lạt

Và rồi cũng một lần trong đời được đến cái chốn ấy…

  • Ngồi với một con người xinh đẹp, ngắm Đà-lạt về đêm trong làn sương. Những nhà đèn dưới thung lũng rực rỡ, có cây hoa đào còn sót lại vài hoa cuối cùng vẫn rơi trong tiếng nhạt du dương và tách trà ấm áp. Đà-lạt khiến thời gian như không còn giá trị nữa, nó làm mình muốn sống mãi cái khoảng khắc ấy. Những câu chuyện nhẹ nhàng như chính nụ cười của người xinh đẹp bên cạnh làm con tim mình cũng muốn đập khẽ thôi, để đủ yên tĩnh nghe tiếng bạn cười. Đó là lãng mạn phải không nhỉ?
  • Ngồi với một người chị xinh đẹp, nghe những câu chuyện không hồi kết của những con người dường như chưa bao giờ hết yêu nhau, nhưng vì một thứ gì đó họ không thể ở cạnh nhau. Đà-lạt gợi nên những nổi nhớ trong kí ức của con người đang bừng bừng tình yêu ấy. Đi đến đâu cũng là những chốn cũ làm chị nhớ đến anh. Dù chỉ là ngồi lặng thinh để nghe tiếng gió phả vào da thịt, cũng là cái cảm giác mà chị và anh cùng nhau tận hưởng. Giờ đây chị ngồi với mình và cười trên nổi buồn. Đà-lạt là một miền kí ức của tình yêu, của chị và của anh.
  • Ngồi với những người bạn mới quen của chị xinh đẹp, những người con Đà-lạt chào đón mình với một nụ cười thân thiện và những câu chuyện không điểm kết. Đó là cái trò nghịch dại của anh nhạc sĩ khi thử chơi ma lon, hay nổi buồn dai dẳng của anh trợ lý đạo diễn khi chia tay người yêu đầu. Đà-lạt thật cởi mở, thật thân thiện và nồng nhiệt.
  • Ngồi dưới hàng thông của Cao đẳng Sư phạm Đà lạt và nhớ về những câu chuyện ông nội kể về Trường Võ bị Quốc gia Đà lạt, nơi ông đã dành tuổi thanh xuân của mình để học tập và làm việc. Nghe tiếng gió như muốn thì thầm những câu chuyện của lịch sữ đã xa mà cứ ngỡ mới hôm qua. Nhìn tia nắng chạm lên mi nhưng muốn gọi mình nhìn xem lịch sữ đã thay đổi như thế nào? Đà-lạt một chứng tích của lịch sử.
  • Ngồi ăn đêm với 2 con người lạ họ chẳng biết mình và mình chẳng biết họ. Vậy mà chỉ cần lời nhờ của một cô bên đường, 2 anh chị dẫn mình về. Đã vậy giữa đường còn mời mình ăn trứng vịt lộn nữa chứ. Ăn xong dẫn mình về tận khách sạn rồi dặn là đừng đi quá 10g, người Đà-lạt ngủ sớm lắm đi trễ là không ai chỉ đường đâu. Đà-lạt dễ thương vậy đấy.
  • Ngồi ăn tô mì ngon nhất từng được ăn và nghe câu chuyện của anh chủ tiệm mì. Một doanh nhân thành đạt ở Sài-gòn bỏ tất cả để về Đà-lạt bán mì cho vui và sống cuộc đời nhẹ nhàng với vợ con. Hay nghe câu chuyện của một anh kĩ sư Sinh học bỏ công việc tốt đẹp, tương lai sáng lạng để về nhà trồng cà chua. Đà-lạt thật kì-lạ.
  • Ngồi một mình giữa chợ đêm Đà-lạt. Ngắm những cặp tình nhân trong tay dạo phố, có một nhóm bạn vui vẻ cười đùa. Và mình cũng nhìn thấy những ánh mắt mệt mỏi của cô bán sữa đậu nành, nhưng trên môi cô vẫn nở nụ cười. Trống vắng, đó là cảm giác trong lòng mình vào lúc ấy. Tự nở một nụ cười. À! Đây là cảm giác lúc nhỏ đây mà, là nỗi cô đơn.

Thế đấy! Đà-lạt có lẽ chỉ là một danh từ đối với một ai đấy. Nhưng đối với mình, Đà-lạt còn là một tính từ chỉ sự xinh đẹp, dễ thương… một trạng từ chỉ sự cô đơn… một đại từ chỉ một nhân vật có thật… một thán từ miêu tả cảm xúc đặc biệt… vâng vâng và mây mây… Nói chung: Đà-lạt đối với mình không chỉ là một danh từ, mà nó là một để diễn tả cả một trời cảm xúc.

Panorama cafe 01.JPG


Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.