Café Đà lạt…

Đà lạt, 12/02/2018 (27 tháng chạp năm Ất Dậu).

Một bài review về vài quán Cà phê mà mình đã được tới trong chuyến “du hí” tuổi 21 ở Đà lạt.

Nếu như quán Cà phê ở Sài gòn hoặc là nơi để mọi người “Nạp cafein” hoặc là nơi để bạn bè ngồi quây quần nói chuyện, thì Cà phê ở Đà lạt rất khác. Quán Cà phê ở Đà lạt là một không gian yên tĩnh để ngắm nhìn và lắng nghe. Có thể là đi một mình bên tách Cà phê để ngắm nhìn và lắng nghe câu chuyện của mọi người xung quanh. Có thể là đi “hai mình” để ngắm cái vẻ đẹp quý phái của người bên cạnh. Cà phê Đà lạt điềm tĩnh, an nhiên và chầm chậm…

Sunshine (Số 9 Trần Hưng Đạo, Tp Đà lạt)

Mình và bạn mình đến quán Cà phê này lúc trời đã tối nên không thấy được hết vẻ đẹp của nó.

25551818_919606671548604_3930424554984088958_n.jpg
Xích đu Version 2.0

Quán có rất nhiều “ngõ ngách” xinh xẻo để sống ảo. Đặc biệt là cái xích đu version 2.0. Mình và bạn mình 2 đứa ngồi trên xích đu này đong đưa trong chút ánh sáng của đèn điện hắt từ trong nhà, theo mấy ca khúc của nhạc sĩ Phạm Toàn Thắng tìm về nhiều kỉ niệm xưa của bạn ấy. Mình cứ hỏi và bạn trả lời. Bạn kể cho mình nghe vài kỉ niệm tuổi nhỏ của bạn. Và mình nhận ra rằng, dường như cái không khí của Đà lạt làm cho con người ta “bình thường hóa” mọi việc. Bạn nhẹ nhàng nâng ly nước ép, nhấp một chút rồi nở nụ cười mỉm chi, mắt lại nhìn xa xăm. À mà cũng hay nhỉ. Mọi chuyện trên đời rồi cũng sẽ qua mà. Sao không an nhiên mà sống cho cuộc đời nhẹ nhàng nhỉ…

23519175_900584883450783_4424822423264263376_n.jpg

Đáng lẽ, mình và bạn mình phải đến đây lúc bình minh hoặc hoàng hôn để ngắm cả cái thung lũng dưới chân của quán. Sẽ ghé lại để ngắm anh mặt trời về núi sau một ngày làm việc mệt nhọc, sẽ ghé lại để xem mặt trời Đà lạt có khác mặt trời Sài gòn không nhé!

Tùng Café (Số 6 khu Hòa Bình)

Một buổi sáng, sau khi ăn uống no nê. Mình, bạn mình và 2 bạn của bạn mình đi dạo chợ Đà lạt. Và hỡi ơi! Cái định lí muôn đời là “căng da bụng thì chùng da mắt” luôn luôn đúng các bạn ạ! Buồn ngủ quá nên bạn mình kêu mình thử vào quán cà phê mà nghỉ. Bạn mình kêu vào quán Tùng vì quán này xưa Trịnh Công Sơn hay vào đây và bạn nghĩ có thể mình sẽ thích.

images
Tùng Café (Ghiền Cà phê)

Lần mò theo lời chỉ đường của người dân gần chợ, mình bước vào Tùng Café. Ấn tượng đầu tiên là đây là nơi lí tưởng để “quan sát”. Đúng với cái lí do mà mình tìm đến các quán cà phê của Đà lạt. Chọn cái góc trong cùng của phòng và bắt đầu “ngóng chuyện”.

Ngoài cửa, người qua lại tất bật để chuẩn bị tết. Đó là vài cụ già cầm chằng chịt những bao bị. Đó là vài bà mẹ cầm mấy bộ đồ mới cho con. Cũng có vài bạn trẻ có thể là dân du lịch như mình, tới chỉ để chụp hình với bức tượng vàng đối diện….

Trong này, những câu chuyện bên ly cà phê nóng vừa chảy khỏi phin. Đó là đôi anh chị ngồi kế bên mình đang rỉ rả về kế hoạch cưới năm sau. Đó là 2 bác lớn tuổi bạn lâu ngày mới gặp. Đó cũng là đôi tình nhân ngồi đối diện, chàng đang tìm cách để xin lỗi nàng, đút cho nàng từng muỗng sữa chua :p Đà lạt thật hay. Có lẽ vì cái khí lạnh của tự nhiên, mà con người ta sát lại gần nhau để tìm cái ấm áp của tình người.

Cà phê ở đây rất ngon. Mình gọi một ly cà phê sữa ít sữa và bạn nhân viên hiểu rất đúng ý mình. Trong cái ánh sáng ít ỏi của quán, mình phải cầm cái ly lên và chạm vào đáy ly thì mình mới biết mình đang uống cà phê sữa… Có chút đắng của cà phê, chút thơm của mùi sữa, đậm đặc và quyến rũ. Còn được nói là sữa chua ở đây rất ngon. Cố gắng để thử, hơi thất vọng vì đối với mình nó hơi ngọt.

Điểm trừ lớn nhứt của quán là khói thuốc lắm luôn nha.

Panorama Đà Lạt Cafe (Vòng xoay 720, Trại Mát, Tp Đà lạt)

Sau một buổi chiều “chán chê mê mỏi” với đồi hoa Cẩm tú cầu và Đồi chè Cầu đất. Mình và bạn mình chạy đua với anh mặt trời để đến quán Cà phê này để ngắm hoàng hôn. Vào quán mình hỏi vu vơ mấy bạn nhân viên là Panorama là gì? Không bạn nhân viên nào biết. Tình cờ sao có một anh nhiếp ảnh gia ngồi đấy, ảnh cười và giải thích cho mình biết rằng đó là chụp hình lấy một gốc rộng. À! Thì ra là vậy nên quán được bao quanh bởi những chiếc kính trong suốt, có lẽ để giúp ngắm hoàng hôn thiệt đẹp.

foody-mobile-hmbbd-jpg-370-636245808737336113.jpg

Sau những giây phút nhỉ nhố và chờ anh mặt trời lặng. Chờ mãi, chờ mãi, chờ mòn mỏi thì chợt 2 đứa phát hiện anh mặt trời đã “mất dạng” từ lúc nào mà không hề có chút dấu vết. Ôi chao chán ghê hông. Thế là 2 đứa quyết định đi về lại thành phố. Sau khi lấy xe và chuẩn bị chạy về, bạn ngồi sau mới hỏi: “Sao tối rồi mà mọi người lên quán đông vậy ta?” Đồng thời với câu hỏi cũng là câu trả lời của bạn đó: “À! Người ta tới để ngắm mấy trang trại lên đèn!”

20180210_171225.jpg

Đúng là trên đời không có cái ngu nào như cái ngu nào. Người ta tới đây để ngắm một Đà lạt rực sáng trong đêm. Vậy mà tui chọn đến đây để ngắm hoàng hôn. Mình đúng là kẻ khờ dại. Nhất định sẽ quay lại đây một lần để ngắm những trang trại rực sáng trong đêm Đà lạt, hay chỉ đơn giản là để ngắm bạn đối diện “tỏa sáng” trong “đêm phia” tĩnh mịch…

Bicycle up cafe (82 Trương Công Định)

6d12cd8dd77c3822616d-1.jpg

Điều ẤN TƯỢNG nhất về quán này là mọi thứ RẤT LỘN XỘN.

0124d64fcfbe20e079af (1).jpg
Chiếc xe đạp cũ bên cây Harmonium cũ hơn nhiều!!

Chả hiểu sao mình lại thích quán này lắm. Kiểu mới vô hơi khó chịu khi mà một chiếc xe đạp đặt trên một cây đàn Harmonium cũ kĩ. Nhưng khi bước vào trong thì lại thích mê. Chả hiểu… Mọi thứ đều lộn xộn. Không quy luật. Không concept. Không. Không và Không. Đơn giản là thích để gì thì để. Vậy mà nó lôi cuốn mình một cách kì lạ.

Bước vào quán, mình chọn ngay cái góc nhỏ nhỏ xinh xinh bị che khuất bởi một cánh cửa và có một góc nhỏ nhìn ra ngoài. Ngồi đây, mình vừa có thể trốn tránh cái sự náo nhiệt của những bàn bên cạnh, vừa có đủ góc để ngắm những người dạo chợ đêm Đà lạt.

d5fad2f6cb0724597d16 (1)

Vậy tại sao “lộn xộn” lại hay? Chẳng biết nhé! Chỉ thấy, mình nhìn nó, nó chẳng thèm nhìn mình và mình lại phải nhìn nó. Cái chồng sách cũ kĩ để lung tung chỗ này vài cuốn, chỗ kia vài cuốn… Thật nhiều nhạc cụ, đài radio cũ kĩ được đóng vài cái vòng xoay ở trên đầu… Trên cái đàn piano cũ là “quá thể” những vật dụng từ cổ chí kim như: bàn tính Trung Hoa cổ, vài cuốn tiểu thuyết lãng mạn của Nga, cái hộp nhạc… thật bừa bộn… Nhưng lại kéo ánh mắt nhìn của mình… Đơn giản là thích… Mà phức tạp là chẳng hiểu sao lại thích. Có lẽ mình sống trong một thành phố công nghiệp quá chăng? Mọi thứ 1 là 1 mà 2 là 2 và thế là đến một nơi không có quy luật, không có nội dung, không có ý tưởng… lại thu hút mình. Cái quán cà phê tự nhiên như con người lúc ở một mình… Lộn xộn thiệt là thích.

Ngoài “lộn xộn”, còn gì hay? *Đã suy nghĩ rất nhiều và không tìm ra từ nào thích hợp để nói ngắn gọn, nên đành nói dài vậy nhé!!* Cây đàn piano tuy cũ kĩ, phím đàn có bong tróc nhưng cao độ từng nốt vẫn đúng. Cây Ukelele tuy có cũ, tuy có xước nhưng 4 dây vẫn lên đúng cao độ. Chiếc xe đạp cũ tuy có trầy sơn nhưng sên xe vẫn còn ở líp, bánh xe vẫn căng… đại khái là cần thì vẫn chạy được. Mấy cuốn sách tuy cũ, giấy ngã vàng, nhưng đọc vẫn rõ chữ…

Chả biết diễn tả thế nào. Nhưng nếu một đêm mệt mỏi với sự ồn ào và tấp nập của Chợ đêm Đà lạt thì chốn này là nơi lí tưởng để ngồi nhìn trời, nhìn đất, nhìn người… Vẫn thả hồn vào cái không khí nhộn nhịp ngoài kia, nhưng thân xác vẫn nhẹ nhàng…

F Coffee (386/10A Phan Đình Phùng)

Đẹp!

Một quán cà phê rất “điện ảnh”, đẹp không “góc chết”. Nếu bạn tìm quán cà phê sống ảo thì nó là lựa chọn đúng đắn…

Có bạn nam cô đơn ngồi đó đó… đó đó…

K Coffee Audiophile (15 Lê Hồng Phong)

Mục đích duy nhất đến đây là vì thèm được đụng vào cây đàn piano, thèm được đờn một bài nhạc Trịnh giữa thành phố sương mờ. Đàn tệ, nước uống tệ. Có view tương đối. Được cái Audiophile mà âm thanh tệ lắm, tệ lắm luôn (:

42329e1481e56ebb37f4
Có một bạn đẹp trai đang ngồi ở đó, ở đó đó…

Bella (Quán nhỏ trong đường nhỏ)

Thiệt là hay khi chuẩn bị về thành phố lại có một quán cà phê “thật thành phố”. Quán đúng nghĩa là nơi tới để uống cà phê… Nói vậy thôi chứ nước ở đây cũng lạ, chỉ thử được một món mà thấy thiệt là fesh, thiệt là thích rồi.

Processed with VSCO with  preset
Chỉnh qua, chỉnh lại, chính tới, chỉnh lui thấy vẫn xấu nên thôi cứ up vậy.

Lần này còn nhiều quán “Café” được giới thiệu nhưng chưa được tới. Như An coffee, như Dreamer café… Hẹn Đà lạt vào “một ngày mai” mình sẽ trở lại với trọn vẹn những yêu thương đã dành cho Đà lạt…


2 bình luận về “Café Đà lạt…

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.